Cái giá của thanh xuân là bao xa?

Thế giới này không dành cho những kẻ ngông cuồng có thể điên mãi...

Người ta nói hăm nhăm là dấu mốc lớn của cuộc đời. Cái tuổi mà một tiếng thở dài cũng trở nên não nề vạn dặm, thi thoảng không tránh khỏi những lúc bỗng dưng chựng lại, suy nghĩ miên man về những gì đã qua, đang diễn ra và sắp đến.

Con gái đến tuổi hăm nhăm lại càng là dấu mốc linh thiêng. Cái tuổi bấp bênh giữa chuyện yêu đương, chuyện lấy chồng, chuyện làm mẹ, chuyện công việc, chuyện tuổi trẻ và ti tỉ thứ chuyện không biết gọi tên, bấp bênh giữa tự do cá nhân và những ràng buộc theo quy luật cuộc sống. Sống cho bản thân mình là ích kỉ, không sống cho bản thân thì dường như đã mất đi một phần hồn.

Cái giá của thanh xuân là bao xa?

Có những khoảng thời gian, chúng ta đều sẽ thấy mình lơ lửng trên một khoảng trời màu xám, hoang hoải hơi thở của những con chiên ngoan đạo tôn thờ tự do và nổi loạn nhưng đầy ám ảnh và chênh chao.

Quãng thời gian đó báo hiệu đến lúc ai cũng sẽ cần phải bỏ lại. Bỏ lại những vui thú thanh xuân. Bỏ lại những đam mê cuồng nhiệt. Bỏ lại những hoang dại ngông cuồng. Bỏ lại những hoài bão còn đang dang dở.

Cái giá của thanh xuân là bao xa?

Tôi không biết người ta mất bao lâu để có thể sẵn sàng từ bỏ, còn tôi, nỗi sợ hãi ấy cứ ngày càng lớn dần theo năm tháng. Tôi sợ mình sẽ lại cô đơn giữa những người xa lạ, sợ hơn nữa là mình sẽ cô đơn ngay cả khi ở giữa những người mình yêu thương.Tôi sợ mình sẽ đánh mất tình yêu của mình chỉ vì không dám từ bỏ. Tôi sợ sự ích kỉ sẽ khiến tôi trở thành một con người tệ bạc. Nhưng nỗi sợ hơn cả, vẫn là nỗi sợ nếu phải bỏ lại tuổi thanh xuân của chính.

Cái giá của thanh xuân là bao xa?

Thế giới này không dành cho những kẻ ngông cuồng có thể điên mãi. Tuổi trẻ dù ngang tàng đến mấy rồi cũng đến lúc mệt mỏi rã rời bởi những truyền thống, phép tắc, lối mòn mà người ta hay gọi là đến-tuổi-ổn-định. Nhưng đâu mới thực sự là lối thoát? Từ bỏ hay tiếp tục chạy trốn trong ngàn nỗi giằng xé đớn đau?

Tôi đã tưởng đến tuổi này, mình có thể đủ trải nghiệm để đương đầu với cuộc sống, đã đủ trưởng thành để quyết định cuộc đời mình, nhưng rốt cuộc, mọi thứ vẫn chỉ là một con số 0 tròn chĩnh.

Cái gì cũng có giá của nó. Cái giá của thanh xuân là bao xa*?

(*) Tựa theo nhan đề tiểu thuyết Mãi mãi là bao xa của Diệp Lạc Vô Tâm.

Nguồn: Guu.vn